csvnam
13-10-2014, 01:55 PM
Tour du lịch cửa lò giá rẻ (http://cualotravel.vn/chi-tiet/khach-san-cua-lo-dat-phong-khach-san-cua-lo-gia-re-nhat-dt-01234255668-p10942a65584.htm) hàng tuần .
Tôi không phải người Hà Nội gốc. Nhưng mỗi dịp đi xa , nhớ về Hà Nội , tôi đều rất Rung động trong lòng , mà tôi đâu có hiểu hết Hà Nội của tôi ở thực tế... Bởi thật ra , mọi hiểu biết về một miền đất đều rất tự do tương đối , dù ai đó có sống cả đời người ở đó , thì sự trải nghiệm thực tiễn của người ấy về nơi ấy đều có giới hạn. Hà Nội cũng như vậy. Cho nên ngay cả những người bạn bè tôi , những người như hoạ công Thành Chương , như đạo diễn điện ảnh Nguyễn Hữu Tuấn , hay hoạ công , nhà nghiên cứu văn hoá nghệ thuật Phan Cẩm Thượng , làm gọi là sự hiểu biết về Hà Nội của họ khá rộng và vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất , cũng vẫn chỉ là họ hiểu một Hà Nội văn bản. Tức là bên cạnh những điều suốt đời tụi tôi trải nghiệm , lăn lộn với Hà Nội , chúng ta vẫn phải đọc , phải xem , phải nghiên cứu và lắng tai từ những văn bản của người khác.
Một Hà Nội văn bản càng khác xa với cái nhìn thoáng qua , cảm giác hời hợt của ai đó , trên cuộc va chạm ở đường phố , ở quán cháo hay quán phở nào đó , bạn từng nghe chửi... những đòi hỏi phải sớm được giải quyết của bạn với cán bộ công quyền hay với mấy kẻ nào đó trên đường phố , ngoài sân ga hay ở bến đợi ô tô-những hiện tượng nhấm nhẵng bạn trải nghiệm... Phứt không phải là cái nhìn , sự hiểu biết vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất , đại diện hoặc phản ánh tâm thức sâu xa về tâm hồn Hà Nội.
Nếu nói về bản sắc Hà Nội , tức nét riêng của Hà Nội , khó mà nói một từ hay một lời cho trọn vẹn.
bởi vì bản sắc một thành thị , nếu theo hiểu những dòng viết của ai đó nhận xét trói gọn ở một từ tôi e rằng chưa đủ. Giá dụ như nói , Sài Gòn hào phóng , miền Tây hào phóng , Hà Nội thanh lịch... Đặt gọi tên bản sắc , tôi e là chưa chuẩn xác. Nó , một từ ấy , âu chỉ là mới là 1 nét , phản ánh 1 tính rất nhỏ , chứ chưa hàm chứa bĩ bàng , có nội hàm bản chất về bản sắc một vùng đất... Khi bạn nhận xét Sài Gòn hào phóng chẳng hạn... Đấy là anh lấy tâm thế ở vùng anh sống , nhìn qua cách đi lại ăn nói , sống của một số người Sài Gòn mà nói vậy. Và , bởi khi đặt bên một Hà Nội chỉn chu , chỉnh tề xưa , hay vẫn một Hà Nội chậm trãi , thong thả ở mọi quyết định xử sự với tiền thì khá nhiều vùng đất khác trở nên hào phóng chứ đâu chỉ riêng Sài Gòn? làm gọi là thanh nhã ư? Hội An không thanh nhã ư? Như thế Hà Nội chẳng phải là cái riêng , rất riêng để gọi đúng từ bản sắc!
Nhìn vào một vùng đất , nhất là một thành thị có một lịch sử quá dài , nay lại đông dân , quá rộng thì những biến hóa trong hai từ bản sắc , đâu dễ gọi tên. Hiểu về nó , nói về nó ra sao , Hà Nội ( và những nơi khác cũng vậy ) , phải ở rất nhiều khía cạnh , phải thực sống lâu với nó và suy ngẫm thật chín chắc , xem xét kỹ lưỡng thật tận tường , mới thấy được con người Hà Nội , kể cả người Hà Nội hôm nay.
Số người nhập cư ngày nay ở Hà Nội rất nhiều , từ vài vạn người , sau 60 năm qua Hà Nội đã có tới 7 , 8 triệu. Diện tích cũng tăng gấp năm gấp 6 , Phần lớn dân nhập cư từ nhiều miền đất khác tới và khá đông vẫn hành xử theo bản ngã của họ từ quê ra , sao có thể phát biểu rằng , những điều họ và cả những cư dân lâu đời ở Hà Nội gây ra cho bạn nhấm nhẵng hay đòi hỏi phải sớm được giải quyết nào đó , phản ánh cái tâm hồn Hà Nội...
Tính gần 100 năm qua , đất nước nói chung , Hà Nội nói riêng , lại đã trải qua rất nhiều biến động kinh hoảng về chính trị , thể chế và vài cuộc chiến đã ít nhiều làm một Hà Nội lở loét. Gần đây Hà Nội đang trên con đường phát triển ào ạt và chưa rỏ rành định ảnh. Nhưng cho dù thế , vài chục năm vẫn chỉ là lốp bốp , lốp bốp của thời gian tự do tương đối , mà quy luật và lịch sử toàn cầu từng chứng minh rằng , nơi nào văn hoá lớn , văn hoá nơi đó sẽ chiến thắng; những giá trị văn hoá của Hà Nội hình thành và thay đổi , để format qua 1000 năm nay là văn hoá lớn.
Văn hoá gốc của Hà Nội sẽ luôn luôn đồng hoá những cư dân mới , để Hà Nội trở về với vị trí đúng của nó. Điều này rất rõ nét trong Nhà ở các nhà trí thức lớn từ Nghệ Tĩnh ra Hà Nội bao năm nay. Dù có Nghệ Tĩnh là một vùng mà con người ở đó khi ra đi , gốc tích rất vững bền , từ giọng nói tới xử sự , nhưng thế hệ thứ hai của họ khi sinh ra ở Hà Nội đã Hà Nội thêm một chút và thế hệ thứ Ba thì gần như không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả Hà nội.
Lại xét cá nhân chủ nghĩa nhiều người ở Hà Nội. Những biểu hiện ngoài mặt của người ta từ lời ăn ngôn ngữ tới ăn bận đã bị chiến tranh và cả cuộc sống lang thang làm phôi pha , nên áng chừng nếp cư xử của phụ mẫu họ dạy từ khi lẫm chẫm biết đi cũng ít nhiều phôi pha cho dù họ Ấy là người Hà Nội gốc , hay vài đời ở Hà Nội , hoặc con cái nhà giòng giống trí thức đặc Hà Nội , nhưng từ sâu thẳm tâm hồn họ , những đứa con hà Nội này vẫn khác rất nhiều người khác.
Quan sat họ , tôi thấy họ ăn uống khác , suy nghĩ khác , và đặc biệt sự xử sự với tiền , với của nả , với bạn bè vẫn rất Hà Nội... Đấy là điều thăm thẳm ở tâm hồn môt con người không có gì đồng hóa được.
Con người Hà Nội có nhiều nét riêng xử sự với Chỗ ở khó lẫn vào vùng đất khác. Đa phần như thế. Tôi có thể nói , nếu ai nhận là người Hà Nội phải ý chừng , kể cả bạn sống hai đời ở đây khi xử sự với tiền. Người Hà Nội gốc - 36 phố phường rất ít kẻ có mộng tích luỹ thật nhiều tiền để... đếm. Khi nghèo khó họ có thể khem khổ , nhưng khi có tiền và có rất nhiều tiền họ tìm cách hưởng thụ cùng tận của sự chơi và tìm mọi cách chơi cho đã.
Những thanh niên 36 phố phường , ngoài sự làm ăn rất chịu thương chịu khó và linh hoạt với thời cuộc , họ là thợ đồng hồ , buôn bán vặt hay trí thức hoặc 1 kẻ bán hàng lớn thì đa phần đều làm ăn tới một thời kì nào đó là tìm cái chơi làm đầu... Tôi có vài người bạn Hà Nội xa xứ gần ba mươi năm , ở Đức bao lăm dịp trở nên đại gia , như nhạc sĩ Mai Lâm hay nguyên giáo viên tiếng nước ngoài Minh Thứ vẫn giữ nguyên cái tính ở phố phường , cứ có tiền là chơi , chơi tận cùng.
Ở Hà Nội có nhiều thú chơi tới cùng tận , tồn tại rất nhiều đời nay như thú chơi rượu. Không phải là sự sưu tầm vài chục thứ rượu ngoại đâu nhé. Họ rất cầu kì chọn gạo chọn người cất lên thứ rượu đế tinh khiết , người nghèo thì dăm chum nhỏ , người giầu thì vài chum to , thậm chí vài chục chum , để rượu rất lâu năm rồi ngâm các ông thuốc. Không phải ngâm thuốc men mà ngâm thuốc vị. Từng vị theo gia truyền theo kinh nghiệm. Ngày ngày họ họp tập ở đâu đấy , mang theo chút rượu nhỏ , đựng trong chai đẹp nhấm nháp và thảo luận với nhau bên hè đường. Thâm nhập vào giới chơi này cũng khá nhiều sự thú nhận mà chỉ có đất Kinh kì Thăng Long mới có cách chơi ấy...
Người Hà Nội có những phong cách dễ nhận ra , bắt đầu từ giọng nói. Nhưng ở họ , có người thuộc một người Hà Nội đại chúng và , có những người Hà Nội cá tính. Giá dụ , hoạ công Thành Chương là một người Hà Nội cá tính , và nhạc sĩ Phú Quang là người Hà Nội vừa cá tính lại vừa Hà Nội đại chúng... Nói vậy , để nhận biết khi ai đó xưng với bạn “Tôi là người Hà Nội” , thì dù người đó có bắt chước giọng Hà Nội , ăn bận rất bĩ bàng nhưng Không hẳn người đó đúng là Người Hà Nội!
Gần đây nhà văn Nguyễn Việt Hà có tập tạp bút nói về nam tử phổ cổ khá thú nhận. Âu là tập sách , với một số hiểu biết rất riêng , rất chảnh , nhưng sẽ cho bạn thấy con người Hà Nội phố cổ hiện đại.
Đất thiêng Hà Nội , khi tiếp thụ con người và văn hoá các vùng đất khác , tinh hoa của các vùng đất khác , nó mang tính “vô ngã”. Và , chính vì điều này mà Hà Nội luôn luôn tiếp thụ để tập kết tinh hoa của đất nước của con người Việt , của những vùng văn hoá khác trở nên Hà Nội , thuộc về Hà Nội , hình thành sự tiêu biểu cho cả nước , cho Tộc Việt. Nhưng khi biểu hiện mình , khi bạn đối diện với Hà Nội , thì Hà Nội hiện ra với đầy bản sắc một tâm hồn đầy bản ngã.
Chuyện Hà Nội nhiều ý kiến , người khen và kẻ chê. Không thiếu kẻ chê , Coi khinh , thậm chí huỷ báng và ghê tởm , bởi khi họ nhìn chỉ đâu cũng thấy ghê tởm bẩn thỉu thì lên thiên đường cũng sẽ thấy không theo ý mình. Tôi cũng biết có người như thế , thậm chí sang tận Paris , một trọng tâm văn hoá rất lớn của thế giới , họ cười nói oang oang , nhoáng nhoàng Chụp hình bên những công trình hoanh tráng mà hình ảnh của nó nhan nhản trên các Cabotan bán đầy bên bờ sông Sen , về nhà để tỏ ra quái đời , vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất họ nhận xét khác đời , xanh rờn: “Paris chả có gì , đường toàn cứt chó”!
Cũng có thổ nhân khác về nhìn Hà Nội tĩnh tâm hơn , có văn hoá , phê bình Hà Nội với lời lẽ ôn tồn , nói trúng cái tồn đọng của Hà Nội bởi họ suy nghĩ sâu xa , tinh thần hăng hái làm chúng ta tâm phục khẩu phục.
Tôi thật ra là người gốc xứ Thanh rồi dòng tộc nội nhà tôi theo lệnh vua Nguyễn đi lấn đất biển ngập mặn ở thanh bình , họ ngoại vì can qua cũng về bến Hiệp , thanh bình cách dây vài trăm năm. Tới thời cha tôi , do học Mỹ thuật Đông Dương mà sau cả nhà cũng vì can qua mà lên Hà Nội. Hà Nội đã bao dong cả nhà tôi. Như vậy xét nguyên lai , tôi là dân Hà Nội nhập cư. Tôi sống với Hà Nội từ khi lẫm chẫm , chứng kiến cả thời tây thời ta , suốt hơn 60 năm qua , từng ba năm cùng bao bằng hữu cao xạ sống mái trông coi Hà Nội và có thể nói , ngần ấy để tôi luôn yêu thương mảnh đất này.
Nhớ những năm tháng ở trong rừng tại miền Nam đi chống chọi , khi nghe tin Khâm Thiên cháy đỏ , tôi đã khóc. Những ngày tôi xa xứ , nơi tôi nhớ nhiều nhất là nhớ về Hà Nội. Tôi nhớ ngõ phố nhỏ nhà tôi , nhớ từ cây me , gốc bàng sần sùi tôi trồng thập kỉ 60 , nhớ cái máy nước mùa hạ chen chật người chờ , nhớ Bờ Hồ , sông Hồng , những ghềnh đá và các buổi câu tôm , những bãi gỗ và thuyền bè ngào ngạt mùi nước mắm. Từ xa Hà Nội luôn luôn chất đầy tâm tưởng lớp lứa chúng ta là bao con người từ tổ tiên tới bạn bè đã bị giết , đã cống hiến đã một mai với Hà Nội. Và , nhờ tình yêu ấy , Việt Nam luôn trong trái tim những kẻ đi xa. Và nhờ tình yêu ấy , tôi đã trở nên nhà văn để viết nhiều tản văn , tuỳ bút , khá Lời hay tới như tuỳ bút Hà Nội xuân tháng Hai hoặc Chuyện tình của cha tôi hay Phố cũ là 1 truyện ngắn xuất sắc được giải Báo Văn nghệ Hội nhà văn Việt Nam.
http://cualotravel.vn/portals/cualotravel_vn/image s/khach-san-tuan-anh-cua-lo-4.png
Nhiều người bạn tôi đều như thế. Họ sinh ra ở một Nhà ở phong kiến hay trí thức trong lòng Hà Nội , lớn lên trong ly lạc có giao tiếp với nhất nhiều tầng lớp xã hội ở Hà Nội , biết nhiều điều ngõ ngách ở Hà Nội và trong sâu thẳm tâm tưởng càng yêu Hà Nội họ càng gắng gổ tìm hiểu Hà Nội , để làm nhiều việc cho Hà Nội.
Hà Nội bữa nay đang phát triển với tốc độ như vũ bão. Từ khuôn khổ khả năng hạn hẹp vài vạn dân , bó trọn 36 phố phường , Hà Nội có tới 7 , 8 triệu cư dân , diện tích vươn sat tới chân núi Ba Vì... Nhìn vào một vùng đất , một thành phó ta cần nhìn nó như một con người , nó là một thân hình sống. Vì thế dẫu Hà Nội là Thủ đô của cả nước , chứa trong lòng nó cả một tầng văn hoá sâu bền nó vẫn có khá nhiều thiếu sót , những biến hóa tốt , xấu , như biến hóa một con người. Nhưng Hà Nội Quách có tâm hồn của nó. Mà đã làm gọi là tâm hồn thì dễ gì nhận biết?
Nói về lịch sử , văn hoá gốc xa xưa của Hà Nội , thâu cuối thế kỉ 19 , đầu thế kỉ 20 vẫn vốn là văn hoá Phường Xã , nó na ná như văn hoá làng ở các vùng thôn quê mà thôi. Điều này chứng minh trong sách vở đã ghi , trong các dấu vết còn lại ngày nay ở các khu phố Hà Nội , phường hội , ngay ở trọng tâm 36 phố phường vẫn còn đình còn chùa , có các lễ hội y như 1 làng nào ở Bắc Bộ. Nhưng Hà Nội từng chọn là kinh kì của nhiều triều đại phong kiến Việt Nam nên Hà Nội được có tác động đến một điều gì đó rất nhiều ở cách cư xử , giao thiệp , hình thành do có tác động đến một điều gì đó học tập từ những Nhà ở quyền quý và trí thức Bắc Bộ.
Tour du lịch khách sạn cửa lò giá rẻ (http://cualotravel.vn/chi-tiet/khach-san-cua-lo-dat-phong-khach-san-cua-lo-gia-re-nhat-dt-01234255668-p10942a65584.htm) hàng ngày .
Cách sống đa phần của người Hà Nội là lối sống thị dân trong những uốn nắn con cái ở Nhà ở ít nhiều có tác động đến một điều gì đó các giá trị văn minh tinh tế xã giao trong giao tiếp của tầng lớp trí thức và quyền quý. Những quy ước sống ấy hình thành khá lâu , lại ở Chỗ ở cụ thể thông thường do biến hóa làm ăn hình thành , nên so những nét khác biệt từng vùng ngay ở lòng Hà Nội xưa. Một Hà Nội buôn bán trong choen hoẻn 36 phố phường khác với một Hà Nội ngoại ô mà đã số làm ăn nông nghiệp.
Cũng khi nó là kinh kì nên nó vô ngã khi tiếp thụ các tinh hoa ở những vùng đất khác; các ông vua hay các trí thức lớn đã tôn tạo một Hà Nội , và nó hình thành các quần thể văn hoá đậm đặc như quần thể Tây Hồ , quần thể Hồ Gươm và khu Quốc Tử Giám. Đây là một đặc trưng mà nhiều thành thị khác không có. Những công trình văn hoá ấy là của Hà Nội , khi nó đặt trên đất Hà Nội , nhưng lại không phải từ Hà Nội mà là tinh hoa của con người và văn hóa của nhiều vùng về đây tụ hội mang đậm sắc thái văn hoá Bắc bộ.
Sự sống kinh thành nhiều năm có tác động đến một điều gì đó khá nhiều tới cung cách giao tiếp của người Hà Nội. Điều này cũng hình thành 1 nề nếp mà trong đó có những quy phạm về xử sự , lễ nghĩa cả xử sự với sản phẩm nuôi sống con người một cách có sắc thái và thứ hạng nên sinh ra ăn uống Hà Nội... Bởi thế bên cạnh những điều hay , nét đẹp dễ nhận ra , bạn có thể bắt gặp ngoài vỉa hè sự xô bồ đường phố , cũng có sự khách sáo hay những sự tiếp đãi tưởng như thái độ không thân thiện. Bạn hãy tìm hiểu kĩ sự ứng sử giao đãi khi tiếp cận với một Nhà ở truyền thống Hà Nội , bạn sẽ thấy bản chất của Sự tình , khi người Hà Nội gọi con cái khi trưởng thành có Nhà ở riêng , là anh là chị , con cái gọi phụ mẫu là cậu mợ.
Người Hà Nội cũ tiễn khách về với câu: ông bà lại nhà , anh chị lại nhà. Người Hà Nội bữa nay tiễn khách về luông tuồng dễ rãi hơn , với những câu như ông bà hay anh , chị về nhé. Chỉ hai cái từ về nhé làm ta gần gụi nhau hơn.
tất cả những điều lớn và nho nhỏ cá biệt ấy đã tạo nên một văn hoá Hà Nội , nét lớn là bao gồm nhiều tinh hoa của tộc Việt và làm nên nét đáng yêu gọi chung là văn hoá Hà Nội mang tâm hồn Hà Nội.
Nói tới sự yên tĩnh lịch thiệp của một tâm hồn Hà Nội. Một nét Hà Nội thanh nhã và trầm tư mặc tưởng , phải tính tới dư địa trí của nó trong lịch sử hình thành , điều ấy để bạn cảm nhận rõ nét và vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất hơn về một vùng đất… Và chính ở điều này , chúng ta phải biết cám ơn tiền nhân khi vua Lý Thái Tổ đã chọn nơi đây là kinh kì. Sự lịch thiệp của Hà Nội không chỉ trong lối sống mà còn nằm ở địa chí , vì từ địa chí , con người hình thành tình cảm. Điều này rất rõ nét hơn ở Huế. Khi xem xét kỹ lưỡng đất Huế , tôi nhìn thấy cái gì cũng chậm dãi , lững lờ như con sông Hương thơ mộng. Mưa cũng chậm , người cũng chầm chậm và gió thổi những tà áo cũng bay chầm chậm. Có phải chăng sự sống chậm đã làm cho Huế thơ mộng hơn buồn hơn và có nhiều nhà thơ nức tiếng hơn các mảnh đất khác.
Riêng với Hà Nội. Có mảnh đất nào thành thị có được nơi sông hồ quần tụ văn vẻ như Hà Nội. Nơi đây có Hồng Hà , một dải sông lượn quanh sắc thái rất rõ nét bốn mùa và Tây Hồ rộng lớn , mênh mông dợn sóng. Bạn hãy tới thực sự sống với Tây Hồ trong mùa Thu hay mùa Đông , để bạn có thể chìm đắm sớm sớm trong bảng lảng những tầng sương bay lãng đãng trên mặt hồ , sương bay như mây khói và bạn hãy lắng tai ở trong làn sương mỏng manh ấy , tiếng âm thanh không thực của tiếng những chuông chùa đang xoi qua sương sớm , ngân nga trên mặt Dâm Đàm. Những âm thanh đầy tính tâm linh ấy như từ cõi vô ảnh vô hình , song thật ra là từ 1 quần thể hơn 20 chùa cổ , đa sắc thái ẩn quanh chìm khuất ven Tây Hồ.
khung cảnh ấy đột nhiên biến bạn , con Người tầm thường ta trở nên trầm tư mặc tưởng và khát khao sống chậm trãi hơn , biết yêu người và yêu đời hơn! Đấy là chưa kể bạn có thể rẽ sương ra giữa hồ , nếu gặp dịp tốt làm quen với một cô gái trẻ xinh như mộng , giờ tóc cắt ngang vai sóng sánh cuộn nhuộm ánh vàng của làng Yên Phụ. Cô gái trẻ và đẹp sẽ đưa bạn trên chiếc thuyền xốp trắng linh đinh mặt hồ , để bạn khám phá tiếng kêu lách cách của vạn đò , sớm chiều gõ trên thuyền nhỏ , quăng tay lưới bạc , giữa cái mênh mông của trời đất.
Bạn sẽ ngồi bên mạn thuyền hay quán nhỏ cafe dìu dịu đèn nến ven Tây Hồ , để nghe cô kể về làng cô , dù nay đã lên phố , cư dân vẫn xử sự tình làng nghĩa xóm , tắt lửa tối đèn , nguyên hương như thuở nào , có nhau như ngày nào; câu chuyện của cô gái ấy tựa câu chuyện của nghệ sĩ điêu khắc Lê Đình Nguyên và đạo diễn điện ảnh Trần Lực , cư dân của làng phố Yên Phụ bữa nay , kể về những xóm giềng của họ , cái làng phố nho nhỏ , có thể gửi cả chùm chìa khoá , nhà cửa , cả con chó nhỏ khi họ đi Công việc xa dài ngày...
Những tấm lòng và cách sống như thế còn khắp đâu đây , không hề cá biệt nếu bạn tìm hiểu kĩ trong những khu 36 phố phường , trong ngóc ngách buồn thỉu chật chội phố cũ , hay những làng hoa , dù đã thay đổi nhiều , nhưng nếp làng vẫn giữ như ngày nảo ngày nao , trên Nhật Tân , Ngọc Hà , nơi đất lành trở nên nơi quần tụ bao văn nghệ sĩ về đấy mà nương bóng nương thân.
Hãy nghe giọng người dân ở đấy , cô gái ấy cất lên , nói trong những câu chuyện bình dị ấy , một giọng nói ngon nói ngọt , ấm hay trong trẻo , tròn vành rõ chữ , thấm vào da thịt mát xanh như nước sớm mặt hồ...
Hỏi ai một lần căm ghét Hà Nội vì vài điều nho nhỏ va chạm ở hè đường , đã bao giờ biết để chìm đắm trong khung cảnh ấy chưa , mà căm ghét Hà Nội.
Hà Nội như thế địa linh và hào kiệt , chở che những con người Việt vẫn là một vùng đất luôn quyến rũ biết bao nhiêu tâm hồn đến với nó , biết san sẻ với nó để yêu thương lần nhau!
Nhưng bên cạnh nó khi nó là thân hình sống Hà Nội khi chứa chất mọi tầng lớp mọi con người nó cũng đầy những thói thường phong tục chưa hoàn mỹ , nhất là ở Khuynh hướng của thời thế toàn cầu và hội nhập... Đấy là cái chiều mà nhiều người đã phát biểu hay viết ra , chỉ ra thiếu sót còn tồn đọng ở Hà Nội. Nhưng tịnh vô , khi đã làm gọi là Văn hoá vùng miền thì thói xấu không phải là văn hoá. Cũng như sự không nên hẹp hòi cạn nghĩ mà phát biểu Văn hóa chửi , từ một hiện tượng báo chí nêu ra. Một là , đã làm gọi là Văn hoá thì chửi đâu phải là văn hoá , sai về ngôn ngữ! Hai là , Hà Nội có hơn hai vạn quán bán bún và phở , chỉ có 1 hay 2 quán có ý nghĩa bán hàng xấu , sao dám nói cả vùng đất có hàng quán không chửi để nói rằng Hà Nội có văn hoá chửi xấu xa? Đấy có phải là cách nhìn sáng láng và minh triết không?
Hà Nội ngày nay rất nhiều Sự tình cần khắc phục , nó khi là 1 thân hình sống thì dĩ nhiên có mặt nào đó không ổn hay chưa ổn , nhất là tình trạng một Hà Nội đang mò mẫm phát triển , chưa ổn định bữa nay Nhưng tôi tin rằng cái gì đã là văn hoá sẽ tồn tại và càng ngày càng hoàn thiện hơn để Hà Nội vẫn là một thân hình cuộc giải trí lành mạnh , đẹp , chậm trãi tĩnh tâm và còn thăm thẳm trong lòng nó sự thanh vắng đang suy nghẫm để hành động cho du lịch cửa lò giá rẻ (http://cualotravel.vn/chi-tiet/khach-san-cua-lo-dat-phong-khach-san-cua-lo-gia-re-nhat-dt-01234255668-p10942a65584.htm) hàng ngày./.
Tôi không phải người Hà Nội gốc. Nhưng mỗi dịp đi xa , nhớ về Hà Nội , tôi đều rất Rung động trong lòng , mà tôi đâu có hiểu hết Hà Nội của tôi ở thực tế... Bởi thật ra , mọi hiểu biết về một miền đất đều rất tự do tương đối , dù ai đó có sống cả đời người ở đó , thì sự trải nghiệm thực tiễn của người ấy về nơi ấy đều có giới hạn. Hà Nội cũng như vậy. Cho nên ngay cả những người bạn bè tôi , những người như hoạ công Thành Chương , như đạo diễn điện ảnh Nguyễn Hữu Tuấn , hay hoạ công , nhà nghiên cứu văn hoá nghệ thuật Phan Cẩm Thượng , làm gọi là sự hiểu biết về Hà Nội của họ khá rộng và vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất , cũng vẫn chỉ là họ hiểu một Hà Nội văn bản. Tức là bên cạnh những điều suốt đời tụi tôi trải nghiệm , lăn lộn với Hà Nội , chúng ta vẫn phải đọc , phải xem , phải nghiên cứu và lắng tai từ những văn bản của người khác.
Một Hà Nội văn bản càng khác xa với cái nhìn thoáng qua , cảm giác hời hợt của ai đó , trên cuộc va chạm ở đường phố , ở quán cháo hay quán phở nào đó , bạn từng nghe chửi... những đòi hỏi phải sớm được giải quyết của bạn với cán bộ công quyền hay với mấy kẻ nào đó trên đường phố , ngoài sân ga hay ở bến đợi ô tô-những hiện tượng nhấm nhẵng bạn trải nghiệm... Phứt không phải là cái nhìn , sự hiểu biết vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất , đại diện hoặc phản ánh tâm thức sâu xa về tâm hồn Hà Nội.
Nếu nói về bản sắc Hà Nội , tức nét riêng của Hà Nội , khó mà nói một từ hay một lời cho trọn vẹn.
bởi vì bản sắc một thành thị , nếu theo hiểu những dòng viết của ai đó nhận xét trói gọn ở một từ tôi e rằng chưa đủ. Giá dụ như nói , Sài Gòn hào phóng , miền Tây hào phóng , Hà Nội thanh lịch... Đặt gọi tên bản sắc , tôi e là chưa chuẩn xác. Nó , một từ ấy , âu chỉ là mới là 1 nét , phản ánh 1 tính rất nhỏ , chứ chưa hàm chứa bĩ bàng , có nội hàm bản chất về bản sắc một vùng đất... Khi bạn nhận xét Sài Gòn hào phóng chẳng hạn... Đấy là anh lấy tâm thế ở vùng anh sống , nhìn qua cách đi lại ăn nói , sống của một số người Sài Gòn mà nói vậy. Và , bởi khi đặt bên một Hà Nội chỉn chu , chỉnh tề xưa , hay vẫn một Hà Nội chậm trãi , thong thả ở mọi quyết định xử sự với tiền thì khá nhiều vùng đất khác trở nên hào phóng chứ đâu chỉ riêng Sài Gòn? làm gọi là thanh nhã ư? Hội An không thanh nhã ư? Như thế Hà Nội chẳng phải là cái riêng , rất riêng để gọi đúng từ bản sắc!
Nhìn vào một vùng đất , nhất là một thành thị có một lịch sử quá dài , nay lại đông dân , quá rộng thì những biến hóa trong hai từ bản sắc , đâu dễ gọi tên. Hiểu về nó , nói về nó ra sao , Hà Nội ( và những nơi khác cũng vậy ) , phải ở rất nhiều khía cạnh , phải thực sống lâu với nó và suy ngẫm thật chín chắc , xem xét kỹ lưỡng thật tận tường , mới thấy được con người Hà Nội , kể cả người Hà Nội hôm nay.
Số người nhập cư ngày nay ở Hà Nội rất nhiều , từ vài vạn người , sau 60 năm qua Hà Nội đã có tới 7 , 8 triệu. Diện tích cũng tăng gấp năm gấp 6 , Phần lớn dân nhập cư từ nhiều miền đất khác tới và khá đông vẫn hành xử theo bản ngã của họ từ quê ra , sao có thể phát biểu rằng , những điều họ và cả những cư dân lâu đời ở Hà Nội gây ra cho bạn nhấm nhẵng hay đòi hỏi phải sớm được giải quyết nào đó , phản ánh cái tâm hồn Hà Nội...
Tính gần 100 năm qua , đất nước nói chung , Hà Nội nói riêng , lại đã trải qua rất nhiều biến động kinh hoảng về chính trị , thể chế và vài cuộc chiến đã ít nhiều làm một Hà Nội lở loét. Gần đây Hà Nội đang trên con đường phát triển ào ạt và chưa rỏ rành định ảnh. Nhưng cho dù thế , vài chục năm vẫn chỉ là lốp bốp , lốp bốp của thời gian tự do tương đối , mà quy luật và lịch sử toàn cầu từng chứng minh rằng , nơi nào văn hoá lớn , văn hoá nơi đó sẽ chiến thắng; những giá trị văn hoá của Hà Nội hình thành và thay đổi , để format qua 1000 năm nay là văn hoá lớn.
Văn hoá gốc của Hà Nội sẽ luôn luôn đồng hoá những cư dân mới , để Hà Nội trở về với vị trí đúng của nó. Điều này rất rõ nét trong Nhà ở các nhà trí thức lớn từ Nghệ Tĩnh ra Hà Nội bao năm nay. Dù có Nghệ Tĩnh là một vùng mà con người ở đó khi ra đi , gốc tích rất vững bền , từ giọng nói tới xử sự , nhưng thế hệ thứ hai của họ khi sinh ra ở Hà Nội đã Hà Nội thêm một chút và thế hệ thứ Ba thì gần như không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả Hà nội.
Lại xét cá nhân chủ nghĩa nhiều người ở Hà Nội. Những biểu hiện ngoài mặt của người ta từ lời ăn ngôn ngữ tới ăn bận đã bị chiến tranh và cả cuộc sống lang thang làm phôi pha , nên áng chừng nếp cư xử của phụ mẫu họ dạy từ khi lẫm chẫm biết đi cũng ít nhiều phôi pha cho dù họ Ấy là người Hà Nội gốc , hay vài đời ở Hà Nội , hoặc con cái nhà giòng giống trí thức đặc Hà Nội , nhưng từ sâu thẳm tâm hồn họ , những đứa con hà Nội này vẫn khác rất nhiều người khác.
Quan sat họ , tôi thấy họ ăn uống khác , suy nghĩ khác , và đặc biệt sự xử sự với tiền , với của nả , với bạn bè vẫn rất Hà Nội... Đấy là điều thăm thẳm ở tâm hồn môt con người không có gì đồng hóa được.
Con người Hà Nội có nhiều nét riêng xử sự với Chỗ ở khó lẫn vào vùng đất khác. Đa phần như thế. Tôi có thể nói , nếu ai nhận là người Hà Nội phải ý chừng , kể cả bạn sống hai đời ở đây khi xử sự với tiền. Người Hà Nội gốc - 36 phố phường rất ít kẻ có mộng tích luỹ thật nhiều tiền để... đếm. Khi nghèo khó họ có thể khem khổ , nhưng khi có tiền và có rất nhiều tiền họ tìm cách hưởng thụ cùng tận của sự chơi và tìm mọi cách chơi cho đã.
Những thanh niên 36 phố phường , ngoài sự làm ăn rất chịu thương chịu khó và linh hoạt với thời cuộc , họ là thợ đồng hồ , buôn bán vặt hay trí thức hoặc 1 kẻ bán hàng lớn thì đa phần đều làm ăn tới một thời kì nào đó là tìm cái chơi làm đầu... Tôi có vài người bạn Hà Nội xa xứ gần ba mươi năm , ở Đức bao lăm dịp trở nên đại gia , như nhạc sĩ Mai Lâm hay nguyên giáo viên tiếng nước ngoài Minh Thứ vẫn giữ nguyên cái tính ở phố phường , cứ có tiền là chơi , chơi tận cùng.
Ở Hà Nội có nhiều thú chơi tới cùng tận , tồn tại rất nhiều đời nay như thú chơi rượu. Không phải là sự sưu tầm vài chục thứ rượu ngoại đâu nhé. Họ rất cầu kì chọn gạo chọn người cất lên thứ rượu đế tinh khiết , người nghèo thì dăm chum nhỏ , người giầu thì vài chum to , thậm chí vài chục chum , để rượu rất lâu năm rồi ngâm các ông thuốc. Không phải ngâm thuốc men mà ngâm thuốc vị. Từng vị theo gia truyền theo kinh nghiệm. Ngày ngày họ họp tập ở đâu đấy , mang theo chút rượu nhỏ , đựng trong chai đẹp nhấm nháp và thảo luận với nhau bên hè đường. Thâm nhập vào giới chơi này cũng khá nhiều sự thú nhận mà chỉ có đất Kinh kì Thăng Long mới có cách chơi ấy...
Người Hà Nội có những phong cách dễ nhận ra , bắt đầu từ giọng nói. Nhưng ở họ , có người thuộc một người Hà Nội đại chúng và , có những người Hà Nội cá tính. Giá dụ , hoạ công Thành Chương là một người Hà Nội cá tính , và nhạc sĩ Phú Quang là người Hà Nội vừa cá tính lại vừa Hà Nội đại chúng... Nói vậy , để nhận biết khi ai đó xưng với bạn “Tôi là người Hà Nội” , thì dù người đó có bắt chước giọng Hà Nội , ăn bận rất bĩ bàng nhưng Không hẳn người đó đúng là Người Hà Nội!
Gần đây nhà văn Nguyễn Việt Hà có tập tạp bút nói về nam tử phổ cổ khá thú nhận. Âu là tập sách , với một số hiểu biết rất riêng , rất chảnh , nhưng sẽ cho bạn thấy con người Hà Nội phố cổ hiện đại.
Đất thiêng Hà Nội , khi tiếp thụ con người và văn hoá các vùng đất khác , tinh hoa của các vùng đất khác , nó mang tính “vô ngã”. Và , chính vì điều này mà Hà Nội luôn luôn tiếp thụ để tập kết tinh hoa của đất nước của con người Việt , của những vùng văn hoá khác trở nên Hà Nội , thuộc về Hà Nội , hình thành sự tiêu biểu cho cả nước , cho Tộc Việt. Nhưng khi biểu hiện mình , khi bạn đối diện với Hà Nội , thì Hà Nội hiện ra với đầy bản sắc một tâm hồn đầy bản ngã.
Chuyện Hà Nội nhiều ý kiến , người khen và kẻ chê. Không thiếu kẻ chê , Coi khinh , thậm chí huỷ báng và ghê tởm , bởi khi họ nhìn chỉ đâu cũng thấy ghê tởm bẩn thỉu thì lên thiên đường cũng sẽ thấy không theo ý mình. Tôi cũng biết có người như thế , thậm chí sang tận Paris , một trọng tâm văn hoá rất lớn của thế giới , họ cười nói oang oang , nhoáng nhoàng Chụp hình bên những công trình hoanh tráng mà hình ảnh của nó nhan nhản trên các Cabotan bán đầy bên bờ sông Sen , về nhà để tỏ ra quái đời , vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất họ nhận xét khác đời , xanh rờn: “Paris chả có gì , đường toàn cứt chó”!
Cũng có thổ nhân khác về nhìn Hà Nội tĩnh tâm hơn , có văn hoá , phê bình Hà Nội với lời lẽ ôn tồn , nói trúng cái tồn đọng của Hà Nội bởi họ suy nghĩ sâu xa , tinh thần hăng hái làm chúng ta tâm phục khẩu phục.
Tôi thật ra là người gốc xứ Thanh rồi dòng tộc nội nhà tôi theo lệnh vua Nguyễn đi lấn đất biển ngập mặn ở thanh bình , họ ngoại vì can qua cũng về bến Hiệp , thanh bình cách dây vài trăm năm. Tới thời cha tôi , do học Mỹ thuật Đông Dương mà sau cả nhà cũng vì can qua mà lên Hà Nội. Hà Nội đã bao dong cả nhà tôi. Như vậy xét nguyên lai , tôi là dân Hà Nội nhập cư. Tôi sống với Hà Nội từ khi lẫm chẫm , chứng kiến cả thời tây thời ta , suốt hơn 60 năm qua , từng ba năm cùng bao bằng hữu cao xạ sống mái trông coi Hà Nội và có thể nói , ngần ấy để tôi luôn yêu thương mảnh đất này.
Nhớ những năm tháng ở trong rừng tại miền Nam đi chống chọi , khi nghe tin Khâm Thiên cháy đỏ , tôi đã khóc. Những ngày tôi xa xứ , nơi tôi nhớ nhiều nhất là nhớ về Hà Nội. Tôi nhớ ngõ phố nhỏ nhà tôi , nhớ từ cây me , gốc bàng sần sùi tôi trồng thập kỉ 60 , nhớ cái máy nước mùa hạ chen chật người chờ , nhớ Bờ Hồ , sông Hồng , những ghềnh đá và các buổi câu tôm , những bãi gỗ và thuyền bè ngào ngạt mùi nước mắm. Từ xa Hà Nội luôn luôn chất đầy tâm tưởng lớp lứa chúng ta là bao con người từ tổ tiên tới bạn bè đã bị giết , đã cống hiến đã một mai với Hà Nội. Và , nhờ tình yêu ấy , Việt Nam luôn trong trái tim những kẻ đi xa. Và nhờ tình yêu ấy , tôi đã trở nên nhà văn để viết nhiều tản văn , tuỳ bút , khá Lời hay tới như tuỳ bút Hà Nội xuân tháng Hai hoặc Chuyện tình của cha tôi hay Phố cũ là 1 truyện ngắn xuất sắc được giải Báo Văn nghệ Hội nhà văn Việt Nam.
http://cualotravel.vn/portals/cualotravel_vn/image s/khach-san-tuan-anh-cua-lo-4.png
Nhiều người bạn tôi đều như thế. Họ sinh ra ở một Nhà ở phong kiến hay trí thức trong lòng Hà Nội , lớn lên trong ly lạc có giao tiếp với nhất nhiều tầng lớp xã hội ở Hà Nội , biết nhiều điều ngõ ngách ở Hà Nội và trong sâu thẳm tâm tưởng càng yêu Hà Nội họ càng gắng gổ tìm hiểu Hà Nội , để làm nhiều việc cho Hà Nội.
Hà Nội bữa nay đang phát triển với tốc độ như vũ bão. Từ khuôn khổ khả năng hạn hẹp vài vạn dân , bó trọn 36 phố phường , Hà Nội có tới 7 , 8 triệu cư dân , diện tích vươn sat tới chân núi Ba Vì... Nhìn vào một vùng đất , một thành phó ta cần nhìn nó như một con người , nó là một thân hình sống. Vì thế dẫu Hà Nội là Thủ đô của cả nước , chứa trong lòng nó cả một tầng văn hoá sâu bền nó vẫn có khá nhiều thiếu sót , những biến hóa tốt , xấu , như biến hóa một con người. Nhưng Hà Nội Quách có tâm hồn của nó. Mà đã làm gọi là tâm hồn thì dễ gì nhận biết?
Nói về lịch sử , văn hoá gốc xa xưa của Hà Nội , thâu cuối thế kỉ 19 , đầu thế kỉ 20 vẫn vốn là văn hoá Phường Xã , nó na ná như văn hoá làng ở các vùng thôn quê mà thôi. Điều này chứng minh trong sách vở đã ghi , trong các dấu vết còn lại ngày nay ở các khu phố Hà Nội , phường hội , ngay ở trọng tâm 36 phố phường vẫn còn đình còn chùa , có các lễ hội y như 1 làng nào ở Bắc Bộ. Nhưng Hà Nội từng chọn là kinh kì của nhiều triều đại phong kiến Việt Nam nên Hà Nội được có tác động đến một điều gì đó rất nhiều ở cách cư xử , giao thiệp , hình thành do có tác động đến một điều gì đó học tập từ những Nhà ở quyền quý và trí thức Bắc Bộ.
Tour du lịch khách sạn cửa lò giá rẻ (http://cualotravel.vn/chi-tiet/khach-san-cua-lo-dat-phong-khach-san-cua-lo-gia-re-nhat-dt-01234255668-p10942a65584.htm) hàng ngày .
Cách sống đa phần của người Hà Nội là lối sống thị dân trong những uốn nắn con cái ở Nhà ở ít nhiều có tác động đến một điều gì đó các giá trị văn minh tinh tế xã giao trong giao tiếp của tầng lớp trí thức và quyền quý. Những quy ước sống ấy hình thành khá lâu , lại ở Chỗ ở cụ thể thông thường do biến hóa làm ăn hình thành , nên so những nét khác biệt từng vùng ngay ở lòng Hà Nội xưa. Một Hà Nội buôn bán trong choen hoẻn 36 phố phường khác với một Hà Nội ngoại ô mà đã số làm ăn nông nghiệp.
Cũng khi nó là kinh kì nên nó vô ngã khi tiếp thụ các tinh hoa ở những vùng đất khác; các ông vua hay các trí thức lớn đã tôn tạo một Hà Nội , và nó hình thành các quần thể văn hoá đậm đặc như quần thể Tây Hồ , quần thể Hồ Gươm và khu Quốc Tử Giám. Đây là một đặc trưng mà nhiều thành thị khác không có. Những công trình văn hoá ấy là của Hà Nội , khi nó đặt trên đất Hà Nội , nhưng lại không phải từ Hà Nội mà là tinh hoa của con người và văn hóa của nhiều vùng về đây tụ hội mang đậm sắc thái văn hoá Bắc bộ.
Sự sống kinh thành nhiều năm có tác động đến một điều gì đó khá nhiều tới cung cách giao tiếp của người Hà Nội. Điều này cũng hình thành 1 nề nếp mà trong đó có những quy phạm về xử sự , lễ nghĩa cả xử sự với sản phẩm nuôi sống con người một cách có sắc thái và thứ hạng nên sinh ra ăn uống Hà Nội... Bởi thế bên cạnh những điều hay , nét đẹp dễ nhận ra , bạn có thể bắt gặp ngoài vỉa hè sự xô bồ đường phố , cũng có sự khách sáo hay những sự tiếp đãi tưởng như thái độ không thân thiện. Bạn hãy tìm hiểu kĩ sự ứng sử giao đãi khi tiếp cận với một Nhà ở truyền thống Hà Nội , bạn sẽ thấy bản chất của Sự tình , khi người Hà Nội gọi con cái khi trưởng thành có Nhà ở riêng , là anh là chị , con cái gọi phụ mẫu là cậu mợ.
Người Hà Nội cũ tiễn khách về với câu: ông bà lại nhà , anh chị lại nhà. Người Hà Nội bữa nay tiễn khách về luông tuồng dễ rãi hơn , với những câu như ông bà hay anh , chị về nhé. Chỉ hai cái từ về nhé làm ta gần gụi nhau hơn.
tất cả những điều lớn và nho nhỏ cá biệt ấy đã tạo nên một văn hoá Hà Nội , nét lớn là bao gồm nhiều tinh hoa của tộc Việt và làm nên nét đáng yêu gọi chung là văn hoá Hà Nội mang tâm hồn Hà Nội.
Nói tới sự yên tĩnh lịch thiệp của một tâm hồn Hà Nội. Một nét Hà Nội thanh nhã và trầm tư mặc tưởng , phải tính tới dư địa trí của nó trong lịch sử hình thành , điều ấy để bạn cảm nhận rõ nét và vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất hơn về một vùng đất… Và chính ở điều này , chúng ta phải biết cám ơn tiền nhân khi vua Lý Thái Tổ đã chọn nơi đây là kinh kì. Sự lịch thiệp của Hà Nội không chỉ trong lối sống mà còn nằm ở địa chí , vì từ địa chí , con người hình thành tình cảm. Điều này rất rõ nét hơn ở Huế. Khi xem xét kỹ lưỡng đất Huế , tôi nhìn thấy cái gì cũng chậm dãi , lững lờ như con sông Hương thơ mộng. Mưa cũng chậm , người cũng chầm chậm và gió thổi những tà áo cũng bay chầm chậm. Có phải chăng sự sống chậm đã làm cho Huế thơ mộng hơn buồn hơn và có nhiều nhà thơ nức tiếng hơn các mảnh đất khác.
Riêng với Hà Nội. Có mảnh đất nào thành thị có được nơi sông hồ quần tụ văn vẻ như Hà Nội. Nơi đây có Hồng Hà , một dải sông lượn quanh sắc thái rất rõ nét bốn mùa và Tây Hồ rộng lớn , mênh mông dợn sóng. Bạn hãy tới thực sự sống với Tây Hồ trong mùa Thu hay mùa Đông , để bạn có thể chìm đắm sớm sớm trong bảng lảng những tầng sương bay lãng đãng trên mặt hồ , sương bay như mây khói và bạn hãy lắng tai ở trong làn sương mỏng manh ấy , tiếng âm thanh không thực của tiếng những chuông chùa đang xoi qua sương sớm , ngân nga trên mặt Dâm Đàm. Những âm thanh đầy tính tâm linh ấy như từ cõi vô ảnh vô hình , song thật ra là từ 1 quần thể hơn 20 chùa cổ , đa sắc thái ẩn quanh chìm khuất ven Tây Hồ.
khung cảnh ấy đột nhiên biến bạn , con Người tầm thường ta trở nên trầm tư mặc tưởng và khát khao sống chậm trãi hơn , biết yêu người và yêu đời hơn! Đấy là chưa kể bạn có thể rẽ sương ra giữa hồ , nếu gặp dịp tốt làm quen với một cô gái trẻ xinh như mộng , giờ tóc cắt ngang vai sóng sánh cuộn nhuộm ánh vàng của làng Yên Phụ. Cô gái trẻ và đẹp sẽ đưa bạn trên chiếc thuyền xốp trắng linh đinh mặt hồ , để bạn khám phá tiếng kêu lách cách của vạn đò , sớm chiều gõ trên thuyền nhỏ , quăng tay lưới bạc , giữa cái mênh mông của trời đất.
Bạn sẽ ngồi bên mạn thuyền hay quán nhỏ cafe dìu dịu đèn nến ven Tây Hồ , để nghe cô kể về làng cô , dù nay đã lên phố , cư dân vẫn xử sự tình làng nghĩa xóm , tắt lửa tối đèn , nguyên hương như thuở nào , có nhau như ngày nào; câu chuyện của cô gái ấy tựa câu chuyện của nghệ sĩ điêu khắc Lê Đình Nguyên và đạo diễn điện ảnh Trần Lực , cư dân của làng phố Yên Phụ bữa nay , kể về những xóm giềng của họ , cái làng phố nho nhỏ , có thể gửi cả chùm chìa khoá , nhà cửa , cả con chó nhỏ khi họ đi Công việc xa dài ngày...
Những tấm lòng và cách sống như thế còn khắp đâu đây , không hề cá biệt nếu bạn tìm hiểu kĩ trong những khu 36 phố phường , trong ngóc ngách buồn thỉu chật chội phố cũ , hay những làng hoa , dù đã thay đổi nhiều , nhưng nếp làng vẫn giữ như ngày nảo ngày nao , trên Nhật Tân , Ngọc Hà , nơi đất lành trở nên nơi quần tụ bao văn nghệ sĩ về đấy mà nương bóng nương thân.
Hãy nghe giọng người dân ở đấy , cô gái ấy cất lên , nói trong những câu chuyện bình dị ấy , một giọng nói ngon nói ngọt , ấm hay trong trẻo , tròn vành rõ chữ , thấm vào da thịt mát xanh như nước sớm mặt hồ...
Hỏi ai một lần căm ghét Hà Nội vì vài điều nho nhỏ va chạm ở hè đường , đã bao giờ biết để chìm đắm trong khung cảnh ấy chưa , mà căm ghét Hà Nội.
Hà Nội như thế địa linh và hào kiệt , chở che những con người Việt vẫn là một vùng đất luôn quyến rũ biết bao nhiêu tâm hồn đến với nó , biết san sẻ với nó để yêu thương lần nhau!
Nhưng bên cạnh nó khi nó là thân hình sống Hà Nội khi chứa chất mọi tầng lớp mọi con người nó cũng đầy những thói thường phong tục chưa hoàn mỹ , nhất là ở Khuynh hướng của thời thế toàn cầu và hội nhập... Đấy là cái chiều mà nhiều người đã phát biểu hay viết ra , chỉ ra thiếu sót còn tồn đọng ở Hà Nội. Nhưng tịnh vô , khi đã làm gọi là Văn hoá vùng miền thì thói xấu không phải là văn hoá. Cũng như sự không nên hẹp hòi cạn nghĩ mà phát biểu Văn hóa chửi , từ một hiện tượng báo chí nêu ra. Một là , đã làm gọi là Văn hoá thì chửi đâu phải là văn hoá , sai về ngôn ngữ! Hai là , Hà Nội có hơn hai vạn quán bán bún và phở , chỉ có 1 hay 2 quán có ý nghĩa bán hàng xấu , sao dám nói cả vùng đất có hàng quán không chửi để nói rằng Hà Nội có văn hoá chửi xấu xa? Đấy có phải là cách nhìn sáng láng và minh triết không?
Hà Nội ngày nay rất nhiều Sự tình cần khắc phục , nó khi là 1 thân hình sống thì dĩ nhiên có mặt nào đó không ổn hay chưa ổn , nhất là tình trạng một Hà Nội đang mò mẫm phát triển , chưa ổn định bữa nay Nhưng tôi tin rằng cái gì đã là văn hoá sẽ tồn tại và càng ngày càng hoàn thiện hơn để Hà Nội vẫn là một thân hình cuộc giải trí lành mạnh , đẹp , chậm trãi tĩnh tâm và còn thăm thẳm trong lòng nó sự thanh vắng đang suy nghẫm để hành động cho du lịch cửa lò giá rẻ (http://cualotravel.vn/chi-tiet/khach-san-cua-lo-dat-phong-khach-san-cua-lo-gia-re-nhat-dt-01234255668-p10942a65584.htm) hàng ngày./.