![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Trời|đất|đông|tây|nam} thâu một đời khô khát , thâu một đời muối mặn , ráng sức tương cà. Như để bù xù lại cái cặm cụi của một người phụ nữ lam lũ , thiên địa ban tặng cho xứ Nghệ một xứ trong xanh , một vùng đất hiền , một xứ thơm thảo , đấy là biển khách sạn cửa lò. Biển ở đâu mà đếch xanh , sóng ở đâu mà đếch hát… Nhưng đến Cửa Lò , mạ ơi , con cảm nhận được một khí trời khác , một cái gì đấy rất Nghệ , khó gọi thành tên. Biển đếch xanh thẳm , đài các như Nha Trang , cũng đếch ngầu đỏ vương vướng như một tẹo bon chen ở Sầm Sơn , Thanh Hóa , biển Cửa Lò như một cô gái quê thuần hậu , chân tình. Cát đếch trắng mà nâu , đếch mát rợi mà ấm ấm dưới Dưới chân ta bước. Sóng đếch lớn , đếch nhỏ. Đêm chênh ôi chao bên ngọn đèn câu mực , giữa mờ mờ những đảo Lan Châu , Hòn Ngư , Hòn Mắt… Thấy bóng mạ tần tảo bòn cá hàng bãi biển tinh sương , mà thương xót sao thương xót thế! Nghe giọng Nghệ nằng nặng mạn thuyền , con cảm chộ bình an như ngư dân buông lưới giữa một xứ nườm nượp cá tôm mà yên sóng. Bãi biển cửa lò chuẩn bị vào hè. Cửa Lò là hải phận bình dân. Nhiều du khách hở từng nói thế , phải thế đếch mẹ? Bình dân ở qóa cả khá mềm so với nườm nượp hải phận du lịch khác. Bình dân trong thổ ăn uống , đếch thiên về chế biến cầu kỳ. Một chai đường Nghi Đức trong như như tai mèo. Những con mực sim chỉ nhỉnh hơn đầu ngón chân cái , quấn trong lá lốt , thêm tí nước mắm nguyên chất xứ Cửa Hội năng cú bạn con về cảm nhận được mỗi cái là ân tình mà tự nhiên ban tặng riêng cho mẩu nam ni giữa một xứ gió Lào cát bỏng… Bạn con là người đếch thích ầm ĩ , chỉ 1 vòng xe điện , bạn con sẽ ngồi giữa láng tôm , ngắm nghía mẩu trăng hạ huyền treo trên biển. Giữa một xứ đầm phá minh mông đối ẩm ướt đồng tri kỷ , chộ thế cục đâu có được mấy giây lát này! Hẳn là chập ấy mạ vui lắm hồi nướng cá , chăm chút chúng con ăn. Cửa Lò của mạ và con là một xứ văn hóa , với lễ hội cầu ngư tháng giêng. Con người lam lũ chốn đây tạ ơn một mỗi câu có bốn thiên địa che chở , biển yên sóng yên và cầu một mỗi câu có bốn mới về biển bình an bằng cánh tay của những chàng trai tuổi đôi mươi khua ràn rạt mạn thuyền. Đứng Về trước biển Cửa Lò , chộ trong sóng mênh mang ngoài xa kia dòng lửa sông Lam , sông Giăng , sông Hiếu… dòng Sóng xô qua những xứ “Trà Lân thổ chẻ tro bay” , xứ Võ Liệt Thanh Chương , xứ Bến Thủy anh hùng những dăm ba mươi , cha mốt ( 1930 – 1931 ). Cách Cửa Lò khoảng 15 cây số , trong ánh sáng lóng lánh của thành phố Vinh , con tự hỏi tại sao ngày ấy Quang Trung Hoàng đế hở chọn mẩu nam này. Địa ngục anh hùng áo vải vóc mà hào hoa đếch quên gửi cành đào Bắc Hà về cho Ngọc Hân con gái vua giữa bộn bề cuộc chiến. Phải đi nữa đấy là vong linh chính yếu nam ni chốn mạ hở đẻ con? Giờ con hở ở xa , nhớ xứ Trung , nhớ du lịch cửa lò , mạ ơi sao con thương xót lắm , nam quê tớ |
![]() |
|
|